Danh mục

Hỗ trợ trực tuyến

  • Xót thương bé bỏ rơi bị chân khoèo và nhiễm HIV

Ngày đăng: 11/09/2012, 07:50 am
Lượt xem: 279

Không có được một hình hài “đẹp đẽ”, thêm vào đó em lại bị chính mẹ đẻ của mình bỏ lại tại bệnh viện lúc mới chào đời. Hiện tại cùng một lúc bị nghi ngờ nhiễm HIV, tật chân khoèo và viêm phổi –khiến sự sống của em thật mong manh

Em bé đáng thương đó có cái tên “Đào Văn Cam” sinh ngày 27/7/2012 tại bệnh viện Sản Nhi tỉnh Bắc Giang. Kể về cái tên này của em, y tá Nguyễn Thị Minh (Bệnh viện Sản Nhi Bắc Giang) cho biết “Khi cháu chào đời thì mẹ cháu bỏ lại luôn tại bệnh viện với lời nhắn muốn đặt tên con như vậy. Trong hồ sơ bệnh án chúng tôi tiếp nhận được có ghi thông tin gia đình : mẹ là Đào Thị Hạt, sinh năm 1976, bà ngoại là Bùi Thị Sửu quê ở Phi Mô - Lạng Giang. Cháu bé được sinh bằng phương pháp tự nhiên và các xét nghiệm của mẹ cháu cho biết chị bị nhiễm HIV”

 

Bị bỏ lại tại bệnh viện Bắc Giang, bé Cam có tật chân khoèo và đang nghi ngờ nhiễm HIV

 

Sau khi bị bỏ lại phía bệnh viện đã tìm cách liên hệ với gia đình nhưng không được nên đã chuyển vào trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Bắc Giang. Tuy nhiên ở đây bé được chăm sóc, cho ăn cho uống, còn tiền để chữa tật chân khoèo thì hoàn toàn không có kinh phí. Trao đổi với ông Tá Quang Vĩnh (Giám đốc trung tâm bảo trợ tỉnh Bắc Giang) được biết : Các cháu bé ở trung tâm được chăm sóc ăn uống còn về tiền chữa bệnh thì chúng tôi không thể lo được. Hiện tại ở đây mỗi cháu cũng chỉ có suất là 20.000 đồng để mua thuốc hàng tháng. Vì thế nên việc điều trị cho bé Cam cũng là quá sức đối với trung tâm nơi em đang được nuôi dưỡng.

Không có mẹ chăm sóc cho bú mớm, lại mang tật và bị mắc bệnh viêm phổi nên em quấy khóc nhiều. Thương con đến đứt ruột, một số mẹ ở Hà Nội đã góp tiền giúp đưa Cam xuống bệnh viện Nhi TW để bó bột và nắn lại đôi bàn chân. Hiện tại cứ 1 lần/ tuần người của Trung tâm lại đưa em xuống Hà Nội, còn tiền viện phí chữa trị đành phải nhờ hết mọi người ở đây. Bác Mịn (người trực tiếp chăm sóc và đưa bé xuống Hà Nội) cho biết “Mỗi lần bế cháu xuống đây chữa chân, nghe nó khóc xót ruột lắm. Trộm vía cháu ngoan lắm, những lúc đau quá vì đôi chân mới khóc thét lên. Không ai cho bú mớm, cháu hoàn toàn phải ăn sữa ngoài của các mẹ cho, mỗi lần nhìn nó khát sữa trông tội nghiêp lắm”

 

Không được mẹ cho bú mớm nên Cam "khát sữa" bú một mạch hết bình sữa mẹ Diệu Hà mang cho

 

Cũng một kiếp con người, có mặt trên cõi đời này mới hơn 1 tháng tuổi em đã phải trải qua 4 lần bó chân và đang phải sử dụng thuốc dành cho bệnh HIV. Hiện tại em chưa có một xét nghiệm chính xác nào cho biết bị nhiễm HIV bởi theo bác sĩ cho biết sau 3 tháng mới tiến hành lấy mẫu máu thử. Tuy nhiên dù có điều xấu nhất xảy ra đến với cậu bé tội nghiệp này thì những tháng ngày được sống vẫn là những ngày vui khi em nhận được tình yêu thương của mọi người.

Chị Diệu Hà (Hội viên hội cha mẹ Nhân Ái) không cầm được nước mắt mỗi khi gặp con tại bệnh viện Nhi TW: “Thằng bé trông tội quá, mỗi lần con xuống chị em trong hội lại vào pha sữa cho bú và tắm rửa cho con. Con ăn được và rất ngoan nên không quấy khóc. Mỗi lần bế ẵm trên tay là con lại thiêm thiếp ngủ rất ngon … thế mới biết con khao khát vòng tay người mẹ đến như thế nào”

Cùng tâm trạng với chị Hà, nhiều mẹ mỗi khi nghe con khóc thét trong phòng bó chân đều đau đớn như có ai xát muối vào trái tim mình. Đôi bàn chân khòng khèo quặn lại nên phải bó bột nẹp vào để nắn chỉnh nhưng sức thằng bé con mới hơn 1 tháng tuổi nó đau lắm nên cứ ngằn ngặt khóc. Thương con các mẹ ra sức dỗ nhưng nước mắt cũng giàn giụa ra hết. Với một đứa trẻ bình thường bị bỏ rơi đã rất tội nghiệp, đằng này Cam lại mang tật nên càng tội nghiệp hơn.

 

Cứ mỗi tuần 1 lần, bé Cam được đưa xuống bệnh viện Nhi TW để bó chỉnh lại đôi chân khoèo bằng số tiền gom góp được của một số mẹ tại Hà Nội

 

Ở Bệnh viện Nhi TW, nghe thấy tiếng em khóc thét vì sợ hãi trong phòng bó chân rồi lại ngủ ngoan trên tay các mẹ khi được dỗ dành, tôi cũng thấy thấy có điều gì nghèn nghẹn .Xung quanh các em bé khác được bố mẹ bế ẵm yêu thương, còn với em không một người thân thích. Em còn bé bỏng non nớt quá, nào có tội tình gì đâu khi có mặt trên cõi đời này mà gia đình nỡ vứt bỏ. Tôi chợt nghĩ căn bệnh thế kỉ và đôi chân khoèo ấy sẽ chẳng còn là gì nếu như em được yêu thương và che chở ?!...



Vũ Ân ( theo dan tri)
Tin tức khác

Tìm kiếm nâng cao

Nhận tin sản phẩm mới

Muabanbk.com

Thông tin tiện ích

Lượt truy cập

  • Đang xem:
  • Hôm nay: 315
  • Tổng lượt truy cập: 123,642